NĂM THẰNG BẠN VẦN “T”
Một vần “T” bất chợt níu chân người
Thạch,Thảnh, Thủy, Tân, Trường là như thế
Chỉ vần “T” sao gợi bao điều nhớ
ĐÀ LẠT xưa năm đứa một du thuyền
Ba người đi là đi mãi ngàn thu
Người ở lại lòng đầy tiếc nuối
Thắp nén nhang lòng, gởi chút tình thân.
Nguyễn Hữu Trường