Thứ Hai, 26 tháng 10, 2015

20/10
Nhân ngày phụ nữ của ta
Ngàn bông hoa thắm, thật thà tặng dâng
Chúc cho phụ nữ xa gần
Tràn đầy hạnh phúc, trào dâng mộng tình
20/10/2015; Nguyễn Hữu Trường

 20/10  
Rộn ràng đường phố hoa tươi
Mừng ngày phụ nữ 20 tháng mười
Chúc em rộn rã tiếng cười
Tuổi đời càng thắm, rạng ngời nét xuân
  

ĐƯỜNG VỀ
Đường về ôi ! quá xa xôi
Qua bao nhiêu chặn, mù khơi đi về
Mùa này … trời lạnh tái tê
Nhớ anh thì nhớ, bộn bề áo cơm
***
Đi về mang chút thảo thơm
Hai vai nặng gánh, bao đêm chập chờn
Xin anh đừng có dổi hờn
Chờ em anh nhé, em đền bằng hai
***
Một mai .. trở lại sánh vai
Tình xưa nghĩa cũ, không phai sắc màu.
Nguyễn Hữu Trường

Ô hô ! giờ đã nghỉ ngơi
Bốn bà nội ngoại, dạo chơi hát hò
Đâu còn bận bịu cô trò
Về quê thư giãn, cánh cò rộng bay
Sáu mươi đâu phải trăng gầy
Đời còn sức sống tràn đầy mộng mơ

ĐƯỜNG XA LỖI HẸN
(Đám giỗ bố bạn Hùng Quy Nhơn)
Đường xa lỗi hẹn người ơi !
Trách chi cho kẻ, nói lời gió bay
Rượu tình một cốc cũng say
Bạn bè còn gặp, hẹn ngày không xa
Tình nồng chớ có phôi pha
Mong người thông cảm, còn ta, còn tình.
Nguyễn Hữu Trường

CẢM TÁC TƯỚI NƯỚC ĐÊM TRĂNG
(Thanh Tranh Hồ)
Một mình tưới nước đêm trăng !
Làm vườn vui thú, ít ăn vẫn trồng
Xây nhà ở cạnh bờ sông
Đêm về tưới nước, cho lòng thảnh thơi
Đã đi quá nửa cuộc đời
Vui cùng con cháu, cùng người trong mơ
Làm vườn như thực, như mê
Ươm mầm nảy lộc, tứ bề chùm ngây
Ai “Ngây” thì hãy về đây
Ham vui chẳng biết, ngất ngây đâu mà !
Hai cây Tranh tặng làm quà
Chùm ngây dinh dưỡng, tại nhà thật cao
Loa ! Loa ! các bạn mau mau
Nhanh chân kẻo hết, trước sau đóng vườn !!!
Nguyễn Hữu Trường)

NẮNG & HOA
Sáng nay có nắng xuống vườn
Nụ hoa lấp lánh, giọt sương trong ngần
Có nàng bướm lượn qua sân
Gió lay cành lá, chạm gần môi em !
***
Hương hoa phảng phất bay lên
Ngỡ ngàng một thoáng, có em bên đời
Nắng lên nhuộm thắm môi cười
Giọt sương e ấp, hồng tươi nụ đời !
Nguyễn Hữu Trường

 HỌA THƠ 
(Thanh Lan Huỳnh)
Người ơi ! chớ có xao lòng
Kiêu sa rồi cũng, mông lung giữa đời
Nếu yêu xin hãy ngõ lời
Hoa đang chờ Bướm, ngát đời vườn xuân
Nguyễn Hữu Trường

CẢM TÁC TUE MY
(Chiều biển Quy Nhơn)
Hình như trời đã vào đông
Em về phố biển, khăn bông dáng kiều
Đầu tiên ai ngõ lời yêu
Câu thơ chết đuối biển chiều không anh

MỪNG SINH NHẬT
(Muội con gái Dung & Hùng)
Xa xôi xin gửi mấy lời
Mừng ngày kỷ niệm, một đời sinh ra
Chúc cho vui vẻ hát ca

Hùng, Kim Dung, Muội, một nhà mến yêu
Nguyễn Hữu Trường

Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2015

trả lời bạn thơ
1
Chim kia vọng tiếng gù xa
Tình em ! vẫn đợi chớ mà xửa xưa
Ỡm ờ ! là phút mây mưa
Tìm khâu dịu ngọt, cay chua đi cùng ! 
2
Ba cây … tôi quý như vàng
Đường xa vạn dặm, của nàng gãy đôi
Chùm ngây nàng tặng, ôi thôi !
Muốn xin cây nữa, tôi ngồi tiếc công !
3
Hình như còn kịp mùa thu
Trông lên mấy cọng, gió ru ru buồn
Có còn ? hay đã qua truông
Mùa thu trên mắt, tình buông sóng ngầm  
Nguyễn Hữu Trường 

Thứ Tư, 7 tháng 10, 2015

CỨ MẶC ANH
Cứ mặc anh, buồn, nhớ mong !
Kìa cơn gió cuốn, cõi lòng buồn thiu
Mây chiều lờ lững đìu hiu !
Riêng anh ngồi với những chiều đơn côi
***
Thương về nơi ấy xa xôi !
Dõi theo tình nhỏ, lên ngôi tơ vò
Cứ mặc anh, đừng đắn đo

Rồi quen mây gió, mưa to bão bùng !

Thứ Ba, 6 tháng 10, 2015

NHỚ !
Cao nguyên dễ nói khó đi
Đường đi cách trở dễ gì đến nơi
Mùa này mưa đã rơi rơi !
Bỡi qua đèo dốc, ngại người tìm quên
Người ơi ! người đã quên tên
An khê phố núi, mang mênh chờ người !
Bao lần hẹn đến cứ trôi !
Hồn ta chao đảo, giữa trời cao nguyên
Nén lòng tôi phải đổi miền
Nhớ quê, nhớ bạn, triền miên những chiều.
5/10/15; Nguyễn Hữu Trường

Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2015

KHÓC BạN
Anh đi thơ để lại đời
Hồn thơ sáng mãi đất trời bao la
Đời đang đẹp, nỡ rời xa !
Thôi đành ! xin giữ, lại nhà trang thơ
Anh về chín suối ngàn mơ
Hương linh siêu thoát, cõi về vãng sanh



NGƯỜI CÒN Ở LẠI

Bạn bè từ thuở học sinh
Bốn mươi năm chẵn, chúng mình tìm nhau
Chưa vui .. mà vội đi mau !
Nợ câu hò hẹn, mà đau nỗi lòng
Nợ thơ .. nợ cả tấm lòng
Nợ vầng trăng níu, úa trong trăng tà
Bạn bè vay - trả tình ta
Dương trần sao trả.. trăng tà, mây bay ?
Nợ người, bữa nhậu chưa say
Nợ tình bạn cũ, nợ rày trang thơ
Xin người về .. với cõi mơ
Người còn ở lại, trang thơ... vỡ òa ..
3/7/2015 Nguyễn Hữu Trường
HỠI NGƯỜI
Trời dừng gió lặng bóng trông
Sáng nay tin đến, mình không tin này
Hôm qua chát chít một ngày
Bây giờ nằm xuống, lòng đầy lơ mơ
***
May ta còn chút tình thơ
Hiểu ra cát bụi, cũng mơ yên bình
Thấy tình hiu hắt.. u minh
Việt ơi ! sao nỡ, để mình xướng thơ
***
Hỡi người ! ngoảnh mặt làm lơ
Đường trần sấp ngửa, vẫn chờ họa thơ.
25/6/2015 Nguyễn Hữu Trường
ĐÈN KHUYA HẮT BÓNG
Trời dừng gió lặng bóng không
Đêm khuya yên vắng, mình trông giấc hoài
Qua đi cơm áo một ngày
Ngã lưng nằm xuống, lòng đầy lơ mơ
***
May ta còn chút tình thơ
Hiểu ra cát bụi, cũng mơ yên bình
Thấy tình hiu hắt.. u minh
Đèn khuya hắt bóng, một mình bâng quơ
***
Hỡi người ! ngoảnh mặt làm lơ
Đường trần sấp ngửa, vẫn chờ đợi ai.
Đêm 24/6/2015 Nguyễn Hữu Trường
VÌ YÊU
Vì yêu ! anh viết thơ tình
Ai đâu cắc cớ hỏi mình, vì ai ?
Mắc gì ! phải trả lời sai
Vì yêu anh mới viết vài lời thôi
***
Vì em ở chốn xa xôi
Có yêu cũng chỉ, mím môi … vỡ òa
Thôi đành mượn cánh buồm xa
Gửi tình đi mãi, lòng ta bớt sầu.
20/6/2015; Nguyễn Hữu Trường
EM ƠI CÒN NHỚ QUÊ KHÔNG
Em ơi ! còn nhớ quê không ?
Bên đây nắng hạ, Chênh chông khoảng trời
Vần thơ anh viết cho vơi
Vu vơ nỗi nhớ, cái thời chưa khôn
***
Em về nhớ ghé Quy Nhơn
Có sông, có biển, man mơn quê mình
Diêu Trì – Phước Thạnh, kết tình
Dệt nên cảnh sắc, quê mình đẹp thay
***
Dù em ở cuối chân mây
Dù em phiêu lãng, quê nầy vẫn hơn
Nơi sinh là tận nguồn cơn
Ai mà không nhớ, như đờn đứt dây
***
Em bên đó, anh bên đây !
Hỏi em ! còn nhớ những ngày tắm sông
Hỏi tình, tình có … như không
Em còn nhớ đến, bên dòng sông quê.


18/6/2015; Nguyễn Hữu Trường
LỜI YÊU NGHẼN LỐI
Em từ phía ấy đi tu
Nửa đời, nửa đạo, cho dù xuân qua
Hỏi rằng: em gái bên nhà
Lời kinh, tiếng mõ, vọng qua liên hồi !
***
Vì sao em lại lẻ đôi ?
Môi kia còn thắm, mà tôi nghẹn lời
Lúc đời, lúc đạo, trời ơi !
Lời yêu nghẽn lối, khóc cười riêng tôi.
***

16/6/2015, Nguyễn Hữu Trường
GẶP THẦY
Muốn sang thì bắt cầu Kiều
Muốn con hay chữ, thì yêu lấy thầy (ca dao)
***
Ngày xưa em nói yêu thầy
Trò còn bé lắm, chưa đầy đặng đâu ?
Trải qua những cuộc bể dâu
Bốn mươi năm chẵn, cho dầu tóc sương
***
Gặp thầy, trò nhắc lời thương
Thương thầy trò cũng muốn bương theo thầy
Tiếc rằng ! thầy cũng tới ngày
Nhắc chi chuyện cũ, lòng thầy rối ren.
***

Nguyễn Hữu Trường

Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2015

Cảm tác:
VÀI DÒNG CÙNG HÙNG BÍCH
Chạnh lòng khi mất người thương
Việc chi mà phải nhiễu nhương thơ mình
Trên trang có nhà phê bình ™
Khen, chê thì ít, linh tinh thì nhiều !
Chấp chi, sai lỗi nói điêu
Thơ mình trao gửi bạn yêu, họa cùng
Nếu có ai đó nổi khùng
Nhấp vào chuột phải, xóa dòng ẩn nhanh
Thơ mình như ngọn cỏ xanh
Văn chương mấy chữ góp thành vần thơ
Thơ .. như .. say một giấc vờ
Ngày mai tỉnh giấc, hết ngờ ngợ chi !
(Vài dòng cho em trai.. he … he ..)

11/9/2015 Nguyễn Hữu Trường

Giờ thuyền rời bến nhổ neo
Lẻ loi ở lại, không neo .. được thuyền
Người ơi ! còn nhớ chiều nghiêng
Kẻ đi người ở, tím miền sông xưa

Sài gòn chiều đổ cơn mưa !
Chia ly chi để, mắt xưa lệ nhòa !
Người về tận xứ buôn ma
Xin người đừng nhắc, làm ta mủi lòng
5/9/2015; Nguyễn Hữu Trường

Cảm tác hình của TM đăng trên facebook
Ước gì người có ở không
Cùng nhặt ký ức, bóng hồng ngày xưa
Muốn sang mà sợ dây dưa
Thôi thì thơ gửi, như vừa sang em
5/9/2015; Nguyễn Hữu Trường

Trời ban một bãi đá tròn
Chiều buông Hoàng Hậu, vẫn còn lung linh
Trời cho em nụ cười tình
Là liều thuốc tặng cho mình trẻ trung
5/9/2015; Nguyễn Hữu Trường
VỀ ĐÂU
Mặc cho duyên số đẩy đưa
Em về một chuyến, như chưa bao giờ
***
Bên đây đời vẫn lê thê !
Đất trời còn đó, em về nơi đâu ???

11/9/2015 Nguyễn Hữu Trường


NGƯỜI ĐI
Người đi quên một lối về
Người đi quên cả, lời thề năm xưa
Dần trôi ngày tháng đong đưa
Xa dần ánh mắt, chiều mưa thuở nào

Tôi còn một chút hư hao
Gửi nương theo gió, mang vào cho em
10/8/2015; Nguyễn Hữu Trường



SÀI GÒN TRONG TÔI
Biết rằng đã đổi từ lâu
Sài Gòn vẫn mãi ăn sâu vào lòng
Cái thời tuổi trẻ long nhong
Sài Gòn, Gia Định, đi vòng Đa Kao

Bây giờ lòng vẫn nhớ sao ?
Em Sài Gòn phố, ngày nào trong tôi
Xa rồi cái thuở cút côi !
Lang thang phố thị, ngày đôi ba lần !

Sài Gòn tứ cố vô thân !
Sài gòn một thoáng, trong ngần lời ru
Một thời ta mãi lãng du …
Sài gòn vọng mãi, cho dù đổi thay

Sài gòn sáng kiếm, chiều say
Cho quên bao nỗi, đắng cay cuộc đời !!!
19/9/2015; Nguyễn Hữu Trường
BIẾT EM
Biết rằng em đã theo chồng
Về bên xứ ấy, tình không .. một đời !
Giàu chi ? tình phải … buông lơi
Thương em một kiếp, nửa vời tình tan !
***
Biết rằng em vẫn riêng mang
Ngẩng đầu nhìn lại, muộn màng sắc hương

11/9/2015 Nguyễn Hữu Trường
NHỚ  (Của Thanh Tranh)
Phải chăng lòng đã tái tê !
Kẻ đi người ở, đông về nhớ thương
Nhớ chi ! lòng dạ thêm vương
Khúc tình còn ngắn, bạc sương mái đầu

Qua thời xỏa tóc còn đâu ?
Tiếc thương ngày cũ, ố nhàu tương lai
Cũng vì hạnh phúc ngày mai
Cháu con hoan hỷ, bên vai ông bà !

Dẫu còn một chút tình ta
Thu đi đông đến, là qua kiếp người !

10/8/2015; Nguyễn Hữu Trường
SÀI GÒN MỘT THOÁNG
Bao năm trở lại Sài Gòn
Những con đường cũ, không còn như xưa
Ồn ào, kẻ đón, người đưa !
Người đâu .. đông thế, như vừa tan ca

Ngỡ ngàng đường phố rộng ra
Tìm quanh chốn cũ, vậy là lạc nhau
Bây giờ ta đứng nơi đâu ?
Hình như lạc chốn, son lầu cao cao

Cuối đời mà vẫn xôn xao
Sài Gòn một thoáng, tựa vào vai em .

11/9/2015 Nguyễn Hữu Trường