Em ơi ! còn nhớ quê không ?
Bên đây nắng hạ, Chênh chông khoảng trời
Vần thơ anh viết cho vơi
Vu vơ nỗi nhớ, cái thời chưa khôn
***
Em về nhớ ghé Quy Nhơn
Có sông, có biển, man mơn quê mình
Diêu Trì – Phước Thạnh, kết tình
Dệt nên cảnh sắc, quê mình đẹp thay
***
Dù em ở cuối chân mây
Dù em phiêu lãng, quê nầy vẫn hơn
Nơi sinh là tận nguồn cơn
Ai mà không nhớ, như đờn đứt dây
***
Em bên đó, anh bên đây !
Hỏi em ! còn nhớ những ngày tắm sông
Hỏi tình, tình có … như không
Em còn nhớ đến, bên dòng sông quê.
18/6/2015; Nguyễn Hữu Trường
Cuối đời mà vẫn bon chen
Còn bao năm nữa, mà lên xứ người ?
Về quê canh cải ngọt lười
Có cơm cà pháo, đượm mùi mắm tôm
Tối về dắm dúi cốm thơm
Cơm rau đạm bạc, đêm đêm nhẹ người
Em đi góc biển chân trời
Tình quê vẫn đượm một thời ấu thơ.
Em ơi ! đừng có dỗi hờn
Mời em về lại, Quy Nhơn đón chào !
Xa quê không nhớ thật sao ?
Đậm đà tình nghĩa, biết bao ân tình
THÔI ĐÀNH
Thôi đành mình biết với nhau
Lắc lơ xa thẳm, biển sâu khuyết bờ
Thôi em ! đừng có mong chờ
Tháng năm ngày cạn, bến bờ còn chi !
***
Đời anh còn lại cây si ?
Ta còn thương nhớ, gửi đi phương trời
Em - Tôi hai đứa hai nơi !
Nửa vòng trái đất, khoảng đời không nhau
***
Cũng vì bến khuyết, sông sâu
Thôi đành ! mình biết lòng nhau đủ rồi.
22/6/2015 ; Nguyễn Hữu Trường
Thôi đành mình biết với nhau
Lắc lơ xa thẳm, biển sâu khuyết bờ
Thôi em ! đừng có mong chờ
Tháng năm ngày cạn, bến bờ còn chi !
***
Đời anh còn lại cây si ?
Ta còn thương nhớ, gửi đi phương trời
Em - Tôi hai đứa hai nơi !
Nửa vòng trái đất, khoảng đời không nhau
***
Cũng vì bến khuyết, sông sâu
Thôi đành ! mình biết lòng nhau đủ rồi.
22/6/2015 ; Nguyễn Hữu Trường
Thanh Lan HuỳnhThôi đành đời mãi bơ vơ
Trăm năm cũng chỉ duyên hờ mà thôi !
Biết nhau từ thuở " nằm nôi"
Người đi xa khuất.... đầy vơi... cuộc tình ...!!!
Lời bình Tue My
"Thôi đành" được mở đầu và kết thúc bài thơ nghe như tiếng thở dài não nuột về một tình yêu không thành. Phải, đành chấp nhận vậy thôi chứ biết làm sao được khi tấtcả đã trở thành kỷ niệm đau lòng , tất cả đã bị đẩy lùi vào trong "lắc lơ xa thẳm" của không gian "nửa vòng trái đất", " sông sâu" và của thời gian "tháng năm ngày cạn", " Em- Tôi" sống "khoảng đời không nhau". Dù thương nhớ đong đầy " ta còn thương nhớ" nhưng khuyên em "đừng có mong chờ" vô vọng vì "còn chi" nữa mà chờ mong.Bài thơ ngắn nhưng đã diễn tả hết chiều sâu tâm trạng của người đã nếm trải chuyện tình dở dang.Thật hay.
VÌ YÊU
Vì yêu ! anh viết thơ tình
Ai đâu cắc cớ hỏi mình, vì ai ?
Mắc gì ! phải trả lời sai
Vì yêu anh mới viết vài lời thôi
***
Vì em ở chốn xa xôi
Có yêu cũng chỉ, mím môi … vỡ òa
Thôi đành mượn cánh buồm xa
Gửi tình đi mãi, lòng ta bớt sầu.
20/6/2015; Nguyễn Hữu Trường
SO THƠ VỚI GẠO
Làm thơ đâu có cơm ăn !!
Chút danh hư ảo, để rằng ngày sau
Ngẩn ngơ ! hết gạo, hết rau ?
Hết khôn dồn dại, ruột đau trăm bề
***
Làm thơ đâu phải làm nghề ?
Có tiền xí đỉnh, lại về với thơ !
Vì yêu bình luận khen chê
So thơ với gạo, thẩn thờ đôi vai !
24/6/2015 Nguyễn Hữu Trường
Người ơi ! thơ thật đáng yêu
Người đâu đem gió,cánh diều lên cao
Ừ thôi! Đã nói hết sao ?
Mà sao người lại khơi mào tình thơ
Mang theo chừng đó đam mê
Bỏ quên diều cánh, bộn bề áo cơm
Ừ thôi ! có chút dịu êm
Cất vào nỗi nhớ, bên thềm chiều rơi !!!
ĐÈN KHUYA HẮT BÓNG
Trời dừng gió lặng bóng không
Đêm khuya yên vắng, mình trông giấc hoài
Qua đi cơm áo một ngày
Ngã lưng nằm xuống, lòng đầy lơ mơ
***
May ta còn chút tình thơ
Hiểu ra cát bụi, cũng mơ yên bình
Thấy tình hiu hắt.. u minh
Đèn khuya hắt bóng, một mình bâng quơ
***
Hỡi người ! ngoảnh mặt làm lơ
Đường trần sấp ngửa, vẫn chờ đợi ai.
Đêm 24/6/2015 Nguyễn Hữu Trường
Khóc bạn Hà Xuân Việt
Nghe tin bạn đã ra đi
Tiếc thương cùng cực, sầu bi trong người
Trời ơi ! sao bạn bỏ đời
Tình thơ còn đó, mà người còn đâu ?
Anh đi thơ để lại đời
Hồn thơ sáng mãi đất trời bao la
Đời đang đẹp, nỡ rời xa !
Thôi đành ! xin giữ, lại nhà trang thơ
Anh về chín suối ngàn mơ
Hương linh siêu thoát, cõi về vãng sanh
Réo bốn Bích
Cảm thông ông bạn của tôi
Đường xa dịu vợi, có mời từ nang
An khê không bạn miên man
Bắt gặp ông bạn, vội vàng về quê !
Còn chai rượu Bốn Bích chê !
Đi vòng đường khác, sợ về gặp tui
Ới !!! ông Bốn Bích lỡ khui
Rủ thêm đực rựa, ra cưa rồi về
NGƯỜI CÒN Ở LẠI
Bạn bè từ thuở học sinh
Bốn mươi năm chẵn, chúng mình tìm nhau
Chưa vui .. mà vội đi mau !
Nợ câu hò hẹn, mà đau nỗi lòng
Nợ thơ .. nợ cả tấm lòng
Nợ vầng trăng níu, úa trong trăng tà
Bạn bè vay - trả tình ta
Dương trần sao trả.. trăng tà, mây bay ?
Nợ người, bữa nhậu chưa say
Nợ tình bạn cũ, nợ rày trang thơ
Xin người về .. với cõi mơ
Người còn ở lại, trang thơ... vỡ òa ..
3/7/2015 Nguyễn Hữu Trường
CẢNH BÁO KHI DÙNG FACEBOOK
Like face book có .. gì ham ?
Những lời qua - lại, tự giam mỗi ngày
Khoe lưng, khoe của, khoe mày
Coi chừng sập bẩy, có ngày đi tu
Thở than .. trách móc .. chê đù !
Thượng vàng hạ cám, đem bù vào trang
Quảng cáo các thứ tràn lan
Của cho dâng tới, miên man .. muốn thèm
Nhắn tin những chuyện bèm hèm
Tự nâng, tự sướng, ai thèm thì like
Không .. like thì nói xấu ghê
Chuyện cần không nói, nhiêu khê tán dài
Y như phim bộ, tấu hài
Vàng, thau lẫn lộn, chiêu bài thiện chân
Trang facebook là trang cá nhân
Có ai biết bọn, buôn thân dọ tìm
Kết bạn chẳng lẽ mình im
Chào like một cái, lại đem tin mừng
Thấy xanh ! thì nổ tưng bừng
Li ke .. li kách, xin đừng rời ra !
Chuyện lớn nhỏ, chuyện ở xa
Hết ông, rồi tới, quí bà ễnh ương
Nhìn hình đẹp đẽ dễ thương
Không biết gốc gát, tìm đường hủy ngay
Face book cũng có cái hay ..
Cái hay thì ít, cái thày lay thì nhiều !!!!
2/7/2015; Nguyễn Hữu Trường



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét