CỨ MẶC ANH
Cứ mặc anh, buồn, nhớ mong !
Kìa cơn gió cuốn, cõi lòng buồn thiu
Mây chiều lờ lững đìu hiu !
Riêng anh ngồi với những chiều đơn côi
***
Thương về nơi ấy xa xôi !
Dõi theo tình nhỏ, lên ngôi tơ vò
Cứ mặc anh, đừng đắn đo
Rồi quen mây gió, mưa to bão bùng !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét